Từ một đêm dưới gầm cầu đến ngày tự tin đứng trước khách hàng: Hành trình trưởng thành của chàng trai xứ Huế
Có những người trưởng thành từ những thành tích lớn, nhưng cũng có những người trưởng thành từ một đêm mưa, một bữa cơm lúc trong túi gần như không còn tiền, những bài giảng phải nghe đi nghe lại nhiều lần và rất nhiều lần tự nhủ: cố thêm một chút nữa. Trương Văn Huy chàng trai xứ Huế, sinh viên K15 Khoa Công nghệ kỹ thuật ô tô, Trường Đại học Đại Nam đã đi qua bốn năm đại học như thế.
![]()
Trương Văn Huy, cựu sinh viên K15 Khoa Công nghệ kỹ thuật ô tô, Trường Đại học Đại Nam, đã trưởng thành qua nhiều thử thách trong những năm tháng đại học.
Một đêm dưới gầm cầu
Ngày rời Huế ra Hà Nội nhập học, Huy mang theo nhiều háo hức của một chàng trai lần đầu sống xa nhà. Nhưng Hà Nội đón Huy bằng một bài học mà có lẽ cậu sẽ nhớ suốt đời. Chưa quen đường sá và quy định giao thông ở thành phố lớn, Huy đi ngược chiều và chạy xe máy vào đường cao tốc. Sai lầm ấy khiến cậu phải đối diện với khoản tiền phạt hơn 11 triệu đồng, một số tiền rất lớn với một sinh viên vừa nhập học.
“Lúc đó tôi gần như không còn tiền. Tôi vừa sốc, vừa hoang mang vì mới ra Hà Nội, chưa kịp thích nghi đã gặp một chuyện quá lớn.”
Đêm ấy trời mưa. Không đủ tiền tìm chỗ nghỉ, Huy trú tạm dưới một gầm cầu. Một mình giữa thành phố xa lạ, chàng trai vừa rời vòng tay gia đình bắt đầu tự hỏi: Hay là mình trở về Huế?
Nếu trở về lúc ấy, có lẽ chẳng ai trách Huy, nhưng Huy đã ở lại. Cậu nghĩ đơn giản: mình đã lựa chọn thì mình phải học cách chịu trách nhiệm với lựa chọn ấy.
Ngoài khoản học phí gia đình hỗ trợ, Huy quyết định không xin thêm tiền. Ban ngày đi học, thời gian còn lại cậu chạy xe công nghệ, tự trang trải sinh hoạt và từng bước giải quyết những khoản tiền phát sinh. Nhưng tiền chưa phải thử thách duy nhất trên hành trình ấy.
Có những bài giảng phải nghe nhiều lần mới hiểu
Mang chất giọng Huế đặc trưng ra Hà Nội, những ngày đầu Huy thậm chí gặp khó khăn khi nghe giảng. Có những phần trên lớp không theo kịp, Huy lặng lẽ ghi âm lại bài rồi tối về phòng mở ra nghe từng đoạn, có đoạn phải nghe đi nghe lại nhiều lần. Không chỉ để học kiến thức, mà còn để… học nghe giọng Bắc.
Đến lượt mình thuyết trình, khó khăn lại đảo chiều. Có lúc Huy nói nhưng bạn bè phía dưới không nghe rõ, cậu phải viết nội dung ra giấy để mọi người theo dõi.
Một chàng trai 18 tuổi rất dễ mặc cảm vì những điều như thế, Huy cũng vậy.
“Có lúc tôi rất tự ti. Tôi từng nghĩ hay là mình nghỉ học. Vừa thiếu tiền, vừa khó giao tiếp, việc học cũng không thuận lợi.”
![]()
Từ một chàng trai xứ Huế còn gặp khó khăn khi giao tiếp, Huy từng bước rèn luyện khả năng nghe, nói và thuyết trình trong quá trình học tập.
Nhưng rồi vẫn là lựa chọn cũ: ở lại và học cách thích nghi. Huy tập nghe, tập nói, tập trình bày, quan sát cách thầy cô giao tiếp, cách bạn bè trao đổi và tự sửa mình sau mỗi lần đứng trước lớp. Cậu không tìm cách bỏ đi giọng Huế của mình, mà chỉ học cách để người khác hiểu mình hơn.
Từng chút một, từ một sinh viên phải ghi âm bài giảng mang về nghe lại, Huy bắt đầu theo kịp lớp. Từ một người ngại đứng lên vì sợ mọi người không nghe rõ, Huy bắt đầu thuyết trình, bảo vệ đồ án và chủ động giao tiếp nhiều hơn.
Một bữa cơm Huy vẫn nhớ đến bây giờ
Có lẽ Huy đã rất cố gắng, nhưng hành trình trưởng thành của một người trẻ đôi khi không thể chỉ dựa vào sức mình. Trong những ngày khó khăn nhất, có một chuyện rất nhỏ mà nhiều năm sau Huy vẫn nhớ. Đó là một bữa cơm cô Quỳnh mời khi trong túi Huy gần như không còn tiền.
Với người khác, đó có thể chỉ là một bữa ăn. Với một cậu sinh viên xa nhà đang đứng giữa ranh giới muốn đi tiếp hay dừng lại, bữa cơm ấy mang một ý nghĩa khác: ở nơi này, có người biết mình đang khó khăn.
![]()
Trong những năm tháng khó khăn, sự quan tâm, động viên của các thầy cô Khoa Công nghệ kỹ thuật ô tô là nguồn động lực để Huy tiếp tục việc học và vượt qua những giai đoạn chông chênh.
Rồi những cuộc trò chuyện với thầy Đăng, thầy Hiến, thầy Hoàn và các thầy cô trong Khoa Công nghệ kỹ thuật ô tô cũng trở thành một phần trong hành trình ấy. Thầy cô không chỉ hỏi: “Học thế nào rồi?”, mà còn hỏi: “Cuộc sống thế nào? Có khó khăn gì không?”
“Những điều ấy khiến tôi cảm thấy mình không đơn độc.”
Có những lúc, để giữ một sinh viên ở lại giảng đường, không cần một điều gì quá lớn. Một câu hỏi đúng lúc, một bữa cơm đúng lúc, một người thầy không bỏ qua khi nhìn thấy học trò của mình đang chật vật. Với Huy, Trường Đại học Đại Nam dần trở thành ngôi nhà thứ hai từ chính những điều giản dị ấy.
Bốn năm sau, chàng trai từng sợ nói trước lớp lại chọn một nghề phải nói mỗi ngày
Trong bốn năm học Công nghệ kỹ thuật ô tô, Huy được học nghề từ giảng đường, xưởng thực hành đến môi trường doanh nghiệp. Cậu từng bước tích lũy kiến thức về động cơ, điện – điện tử, hệ thống gầm, truyền lực; được thực hành, va chạm với những tình huống nghề nghiệp thực tế và hiểu chiếc ô tô không chỉ bằng những trang giáo trình.
Khi tốt nghiệp, Huy nhận được những lời mời làm kỹ thuật tại các xưởng dịch vụ. Nhưng cậu lại lựa chọn một công việc mà nếu nhìn lại Huy của bốn năm trước, có lẽ chính Huy cũng khó tin: kinh doanh và tư vấn ô tô, cậu đầu quân cho MG Hà Đông.
![]()
Những kiến thức được tích lũy trong bốn năm học Công nghệ kỹ thuật ô tô trở thành nền tảng để Huy theo đuổi công việc kinh doanh và tư vấn ô tô sau khi tốt nghiệp.
Một người từng ngại mở miệng vì sợ người khác không hiểu mình, giờ mỗi ngày phải gặp khách hàng, lắng nghe, tư vấn, giải thích và thuyết phục. Kiến thức kỹ thuật bốn năm trở thành nền tảng giúp Huy hiểu chiếc xe mình đang bán, còn những ngày phải tập nghe, tập nói, tập đứng trước lớp năm nào dần trở thành một thứ năng lực khác: khả năng giao tiếp, kiên nhẫn và không sợ mình chưa giỏi.
Rồi Huy bán được chiếc xe đầu tiên, “lúc bán được chiếc xe đầu tiên, tôi mừng lắm. Tôi nghĩ mình đã thực sự làm được một điều mà trước đây từng nghĩ rất khó. Từ một người còn không dám nói trước lớp, giờ tôi có thể ngồi trước khách hàng để tư vấn về một chiếc xe.”
Có lẽ đó mới là khoảnh khắc đẹp nhất của câu chuyện. Không phải vì Huy bán được một chiếc ô tô, mà bởi giữa chàng trai đang tự tin trò chuyện với khách hàng hôm nay và cậu sinh viên xứ Huế từng phải viết lời thuyết trình ra giấy để người khác hiểu mình năm nào là bốn năm của rất nhiều lần không bỏ cuộc.
Nếu được lựa chọn lại, Huy vẫn sẽ rời Huế
Bây giờ nhìn lại, Huy không còn hỏi mình câu hỏi của đêm mưa dưới gầm cầu năm ấy: Liệu ra Hà Nội học có phải là một quyết định sai?
“Nếu được quay lại thời điểm đó, tôi vẫn sẽ lựa chọn đi học xa nhà. Những khó khăn từng trải qua khiến tôi trưởng thành hơn rất nhiều. Tôi hiểu rằng có những lúc mình tưởng như không thể vượt qua, nhưng nếu cố gắng thêm một chút và có người đồng hành, mình vẫn có thể bước tiếp.”
Bốn năm đại học không biến Huy thành một người không còn khó khăn. Nó giúp Huy trở thành một người biết phải làm gì khi khó khăn xuất hiện: biết chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình, biết thích nghi thay vì than phiền, biết học lại điều mình chưa biết, biết nhận lấy sự giúp đỡ bằng lòng biết ơn và khi đã đi qua được một đoạn đường, biết trân trọng những người từng chìa tay ra với mình.
Từ đêm mưa dưới gầm cầu đến ngày bán được chiếc xe đầu tiên, quãng đường của Huy không được đo bằng kilomet. Nó được đo bằng sự trưởng thành.
Và có lẽ, đó cũng là một trong những điều đẹp nhất mà một trường đại học có thể trao cho người học: không chỉ một tấm bằng để bước vào nghề, mà là năng lực để đứng vững trước cuộc đời.
BTT