Mẹ mất vì ung thư, cậu bé năm ấy chọn học Y để không còn bất lực trước nỗi đau của người thân
Có những người đến với nghề Y vì đam mê. Có những người đến với nghề Y vì ước mơ. Còn với Hoàng Gia Khánh - sinh viên lớp YK 14-01, Khoa Y, Trường Đại học Đại Nam (DNU), nghề Y lại bắt đầu từ một… nỗi đau.
Nhiều năm đã trôi qua kể từ ngày mẹ mất vì ung thư gan, nhưng Khánh vẫn nhớ rất rõ cảm giác của một cậu bé chỉ biết đứng nhìn người thân yêu nhất của mình ra đi mà không thể làm gì. Chính cảm giác bất lực ấy đã theo em suốt tuổi thơ và trở thành động lực để em bước vào giảng đường Y khoa.
![]()
Hoàng Gia Khánh là một trong những sinh viên giỏi của khoa Y trường Đại học Đại Nam.
Từ nỗi đau tuổi thơ đến giấc mơ khoác áo blouse
Ngày mẹ nằm viện, Khánh còn quá nhỏ để hiểu hết về bệnh tật. Điều em nhớ là những hành lang bệnh viện dài hun hút, những đêm chờ đợi, những gương mặt đầy lo lắng của người lớn và những cuộc trò chuyện mà trẻ con không được nghe.
“Ngày đó em không nghĩ đến sứ mệnh cứu người hay những điều lớn lao. Em chỉ nghĩ đơn giản rằng mình muốn hiểu về bệnh tật, muốn biết vì sao con người mắc bệnh và làm thế nào để bảo vệ sức khỏe tốt hơn. Em không muốn phải đứng nhìn người thân của mình ra đi mà bản thân hoàn toàn bất lực như trước nữa”, Khánh chia sẻ.
Sau biến cố gia đình, Khánh sống cùng họ hàng. Điều kiện kinh tế không dư dả, trong khi Y khoa là ngành học kéo dài nhiều năm, áp lực lớn và đòi hỏi không ít sự hy sinh.
Thế nhưng, điều khiến Khánh nhiều lần hoang mang không phải là học phí hay quãng thời gian đào tạo dài phía trước, mà là ngày đầu tiên em bước chân vào bệnh viện.
![]()
Mất mẹ vì ung thư từ khi còn nhỏ, Khánh mang theo nỗi đau ấy để nuôi dưỡng ước mơ trở thành bác sĩ.
“Trước khi đi lâm sàng, em khá tự tin với những gì mình học được trên giảng đường. Nhưng khi đứng trước bệnh nhân, theo các bác sĩ đi buồng bệnh, em có cảm giác mình như một người “mù chữ”. Những kiến thức từng thuộc lòng bỗng trở nên quá nhỏ bé trước thực tế.”
Khoảnh khắc ấy khiến Khánh nhận ra một sự thật rất lớn: Y học rộng hơn tất cả những gì một sinh viên y khoa từng tưởng tượng.
“Có lúc em thực sự hoang mang và tự hỏi liệu mình có đi nhầm đường hay không? Kiến thức y khoa giống như một đại dương quá rộng lớn, còn bản thân mình thì quá nhỏ bé.”
Khi bệnh viện trở thành lớp học lớn nhất
Nhưng thay vì lùi bước, Khánh chọn tiến gần hơn đến thực tế. Ngoài giờ học, em thường xuyên ở lại bệnh viện, xin đi trực cùng các anh chị, theo chân các thầy để quan sát và học hỏi. Những ngày nghỉ được thay bằng các ca trực. Những cuộc hẹn với bạn bè nhường chỗ cho thời gian đọc bệnh án, theo dõi bệnh nhân và rèn luyện kỹ năng lâm sàng.
![]()
Những giờ học trên giảng đường, những hoạt động trải nghiệm học thuật là nền tảng để Khánh từng bước hiện thực hóa giấc mơ khoác áo blouse trắng.
![]()
Càng tiếp xúc với người bệnh, Khánh càng hiểu sâu hơn lý do mình có mặt ở đây.
“Những buổi đi lâm sàng tại khoa ung bướu, nhìn người nhà lặng lẽ ngồi ngoài hành lang chờ kết quả xét nghiệm, em lại thấy hình ảnh của chính mình nhiều năm trước. Có những bệnh nhân khiến em nhớ đến mẹ. Có những ánh mắt lo lắng khiến em hiểu rằng phía sau mỗi ca bệnh là cả một gia đình đang đặt hy vọng vào người bác sĩ. Lúc đó em nhận ra nghề Y không chỉ là kiến thức. Đó còn là sự thấu cảm với nỗi đau của người khác,” Khánh tâm sự.
Những ngày tháng ấy cũng là lúc Khánh cảm nhận rõ giá trị của môi trường đào tạo thực hành mà Khoa Y, Trường Đại học Đại Nam đang xây dựng. Sinh viên được tiếp cận môi trường lâm sàng từ sớm, được các thầy cô đồng hành sát sao trong từng bước trưởng thành nghề nghiệp.
![]()
Những ngày theo học lâm sàng giúp Khánh hiểu sâu sắc hơn giá trị của sự thấu cảm đối với người bệnh.
“Các thầy cô không chỉ dạy kiến thức trong giáo trình. Thầy cô mang cả những kinh nghiệm từ bệnh viện, từ các ca bệnh thực tế vào từng bài giảng. Nhiều điều em học được không chỉ là kiến thức mà còn là cách suy nghĩ, cách ứng xử và trách nhiệm của một người bác sĩ.”
Có một câu nói của các thầy mà Khánh luôn ghi nhớ: “Không biết thì mới phải học. Mỗi ngày nhặt nhạnh một chút, miễn hôm nay tốt hơn hôm qua là được.”
“Sau này em nhận ra đó không chỉ là lời động viên dành cho sinh viên Y khoa. Đó là cách một người bác sĩ phải sống với nghề của mình. Y học là hành trình học tập kéo dài suốt cuộc đời.”
Một lời dạy thay đổi cách nhìn về nghề bác sĩ
Sáu năm học Y là sáu năm đánh đổi. Những ngày nghỉ, những buổi gặp gỡ bạn bè hay những giấc ngủ trọn vẹn dần nhường chỗ cho lịch trực, bệnh án và những ca bệnh kéo dài đến tận đêm khuya.
Nhưng điều khiến Khánh thay đổi nhiều nhất lại không đến từ những đêm trực hay những kỳ thi căng thẳng. Đó là một lời dạy của người thầy: “Một bác sĩ giỏi không chỉ giành lại mạng sống cho bệnh nhân mà còn phải bảo vệ được chất lượng cuộc sống của họ.”
Câu nói ấy đã làm thay đổi cách Khánh nhìn về nghề nghiệp mình đang theo đuổi.
“Nếu trước đây em đến với ngành Y vì muốn hiểu bệnh tật và cứu người, thì hôm nay em hiểu rằng cứu sống một bệnh nhân chưa phải là đích đến cuối cùng. Điều quan trọng hơn là giúp họ có thể tiếp tục sống khỏe mạnh, sống có chất lượng và có hy vọng sau khi rời bệnh viện. Em hiểu rằng bác sĩ không chỉ chữa bệnh. Bác sĩ còn phải nghĩ đến tương lai của người bệnh sau điều trị. Mỗi quyết định chuyên môn đều ảnh hưởng đến cuộc sống của họ sau này.”
Điều đáng tự hào nhất là đã không bỏ cuộc
![]()
Hoàng Gia Khánh bảo vệ khóa luận tốt nghiệp trước Hội đồng đánh giá, khép lại hành trình 6 năm học tập và rèn luyện tại Khoa Y, Trường Đại học Đại Nam.
Không chỉ trưởng thành qua từng ca trực và những tháng ngày bám viện, sự kiên trì ấy còn được ghi nhận bằng những kết quả học tập đáng nể. Trong suốt quá trình học tập, Hoàng Gia Khánh duy trì thành tích học tập loại Giỏi, nhiều học kỳ nhận học bổng khuyến khích học tập của nhà trường, tích cực tham gia nghiên cứu khoa học sinh viên và tốt nghiệp loại Giỏi.
Tuy nhiên, khi nhắc đến những thành tích ấy, Khánh chỉ xem đó là kết quả của một hành trình bền bỉ.
![]()
Những nỗ lực bền bỉ suốt 6 năm đã giúp Hoàng Gia Khánh trở thành một trong 21 sinh viên Y khoa DNU tốt nghiệp loại Giỏi.
“Em chưa bao giờ nghĩ mình giỏi. Em chỉ nghĩ rằng nếu hôm nay mình cố gắng hơn hôm qua một chút thì sau nhiều năm nhìn lại sẽ thấy mình đã đi được một quãng đường rất dài.”
Nhìn lại chặng đường sáu năm đã qua, điều khiến Khánh tự hào nhất không phải là học bổng, thành tích hay tấm bằng tốt nghiệp loại Giỏi.
“Em tự hào vì mình đã không bỏ cuộc.”
Từ một cậu bé mất mẹ vì bệnh tật, từng nhiều lần hoang mang trước khối lượng kiến thức khổng lồ của ngành Y, Khánh đã chọn cách ở lại, tiếp tục học hỏi và trưởng thành từng ngày.
Khi được hỏi muốn trở thành một bác sĩ như thế nào trong tương lai, em không nhắc đến danh tiếng hay những thành tựu lớn lao.
“Em chỉ mong trở thành một bác sĩ tử tế và đáng tin cậy. Em muốn bệnh nhân cảm nhận được rằng người bác sĩ trước mặt họ đã cố gắng hết khả năng, đã tận tâm như đang chăm sóc chính người thân của mình. Em muốn được nhớ đến như một người đồng hành không bao giờ bỏ cuộc.”
![]()
Sáu năm trước, Khánh bước vào trường Y vì không muốn bất lực trước bệnh tật. Sáu năm sau, điều em mang theo không chỉ là kiến thức y khoa mà còn là sự thấu cảm, trách nhiệm và khát vọng trở thành một bác sĩ tử tế. Có lẽ, đó cũng là thành công lớn nhất của một người học Y.
Và cũng là điều mà Khoa Y, Trường Đại học Đại Nam luôn hướng tới trong hành trình đào tạo: không chỉ trang bị kiến thức chuyên môn, mà còn nuôi dưỡng y đức, trách nhiệm nghề nghiệp và tinh thần phụng sự người bệnh trong mỗi bác sĩ tương lai.
BTT