Ngày Quốc tế Điều dưỡng 12/5, nữ giảng viên nhận được bức thư tay với dòng chữ: “Thầy cô đã cứu em nhiều lần”
Ngày Quốc tế Điều dưỡng 12/5, giữa những lời chúc dành cho người làm nghề chăm sóc sức khỏe, ThS. Nguyễn Thị Ly - giảng viên khoa Điều dưỡng, Trường Đại học Đại Nam nhận được một bức thư tay từ sinh viên. Chỉ vài dòng ngắn ngủi nhưng khiến cô đọc đi đọc lại nhiều lần: “Thầy cô đã cứu em nhiều lần...”
Người viết là một sinh viên từng rơi vào khủng hoảng tâm lý nghiêm trọng, có giai đoạn gần như mất kết nối với gia đình, học tập và chính bản thân mình. Với nhiều người, đó đơn thuần là lời cảm ơn. Nhưng với nữ giảng viên trẻ, bức thư ấy nhắc lại những tháng ngày cô cùng đồng nghiệp, gia đình và bạn bè kiên trì giữ một sinh viên ở lại với giảng đường, với cuộc sống và với tương lai của chính em.
![]()
ThS. Nguyễn Thị Ly - Giảng viên Khoa Điều dưỡng, Phó Bí thư LCĐ Khoa Điều dưỡng, phụ trách giảng dạy các học phần thực hành và điều dưỡng tâm thần.
Ít ai biết rằng, phía sau hình ảnh một giảng viên trẻ luôn gần gũi với sinh viên là hành trình đi qua mất mát, áp lực và những ngày tháng vừa học, vừa làm thêm, vừa chăm sóc người thân chống chọi với bệnh tật. Có lẽ vì từng trải qua những tổn thương của riêng mình, cô dễ nhận ra sự mệt mỏi, cô đơn hay mất phương hướng trong ánh mắt sinh viên hơn người khác.
Từ nữ sinh thủ khoa đến lựa chọn đứng trên bục giảng
Sinh năm 1998, ThS. Nguyễn Thị Ly tốt nghiệp thủ khoa ngành Điều dưỡng khóa K13, Trường Đại học Y Dược Thái Nguyên năm 2020. Trong quãng thời gian học tập, cô dành phần lớn thời gian ở bệnh viện, tiếp xúc với người bệnh, chứng kiến những áp lực và cả ranh giới mong manh giữa sự sống - mất.
Cô chọn học Điều dưỡng ban đầu từ một mong muốn rất giản dị: đủ kiến thức để chăm sóc bố mẹ và người thân khi đau ốm.
![]()
Giữa nhiều lựa chọn nghề nghiệp sau tốt nghiệp, ThS. Nguyễn Thị Ly chọn đứng trên bục giảng, đồng hành và chắp cánh cho những thế hệ điều dưỡng tương lai tại Trường Đại học Đại Nam.
Biến cố xảy đến vào năm cuối đại học, khi bố cô phát hiện mắc ung thư. Những ngày ấy, cô vừa học, vừa thực tập, vừa túc trực chăm bố trong bệnh viện. Áp lực tinh thần, kinh tế và nỗi lo mất người thân bủa vây cô sinh viên trẻ.
Ba tháng trước ngày nhận bằng tốt nghiệp, bố cô qua đời. “Tôi từng rất mong bố có thể đến dự lễ tốt nghiệp của con gái, nhưng cuối cùng điều đó không kịp nữa...”, cô nhớ lại.
Mất mát ấy từng khiến cô hoang mang về tương lai. Nhưng cũng từ những ngày đứng giữa bệnh viện, chứng kiến sự tận tâm của đội ngũ y tế và cảm giác bất lực của người nhà bệnh nhân, cô hiểu hơn giá trị của nghề Điều dưỡng - nghề không chỉ chăm sóc thể chất mà còn nâng đỡ tinh thần con người trong lúc yếu đuối nhất. Sau biến cố, thay vì làm việc trực tiếp tại bệnh viện, cô lựa chọn gắn bó với giảng đường.
“Tôi khá nhạy cảm trước nỗi đau của người bệnh. Nhưng cũng vì vậy, tôi mong muốn đào tạo ra những điều dưỡng viên biết yêu thương và chăm sóc bệnh nhân bằng sự thấu cảm.”
Hành trình giữ sinh viên ở lại với việc học và cuộc sống
Trong nhiều năm làm công tác giáo viên chủ nhiệm, ThS. Nguyễn Thị Ly đã đồng hành với không ít sinh viên gặp áp lực học tập, khủng hoảng tâm lý hay biến cố gia đình. Nhưng có một trường hợp khiến cô nhớ mãi.
![]()
Những dòng tâm thư của người sinh viên “đặc biệt” gửi đến cô ThS. Nguyễn Thị Ly.
Nam sinh ấy gần như tách khỏi mọi người sau khi chuyển sang học tại khoa Điều dưỡng vì kết quả học tập sa sút. Em ít giao tiếp, không tham gia hoạt động lớp và thường ngồi một mình. Ban đầu, những thay đổi ấy giống sự im lặng thường thấy ở một sinh viên gặp áp lực. Nhưng rồi sự im lặng kéo dài hơn, ánh mắt ngày càng vô hồn hơn.
Chỉ sau nửa học kỳ, sinh viên bắt đầu xuất hiện những biểu hiện bất ổn tâm lý nghiêm trọng. Có thời điểm, em tự sử dụng thuốc khiến cơ thể rơi vào trạng thái khó thở, co giật và ngất ngay trên lớp học. Qua nhiều lần trò chuyện, cô biết sinh viên mang cảm giác cô đơn kéo dài, không muốn tiếp tục sống và gần như mất kết nối với gia đình.
![]()
Không có sự thay đổi nào đến sau một lời động viên hay một buổi nói chuyện. Đó là nhiều tháng phối hợp giữa giảng viên, khoa, gia đình, bạn bè và cả chủ nhà trọ để theo dõi sát sao; là những lần liên hệ phụ huynh, đưa sinh viên đi khám, hỗ trợ điều trị và kiên trì để em tin rằng mình vẫn còn giá trị.
Sau quá trình can thiệp, nam sinh được chẩn đoán rối loạn lưỡng cực và điều trị chuyên sâu.
“Điều khó nhất không phải chuyện học tập, mà là làm sao để em ấy tin rằng mình vẫn còn cơ hội để bắt đầu lại”, cô Ly chia sẻ.
![]()
ThS. Nguyễn Thị Ly được ban lãnh đạo Khoa Điều Dưỡng - Trường Đại học Đại Nam khen thưởng vì có thành tích xuất sắc trong công tác giảng dạy và chủ nhiệm.
Thời gian trôi qua, sinh viên dần thay đổi tích cực. Tên em xuất hiện trong danh sách đủ điều kiện xét học bổng. Và rồi, đúng Ngày Quốc tế Điều dưỡng 12/5, nữ giảng viên nhận được bức thư tay với dòng chữ: “Thầy cô đã cứu em nhiều lần.” Không phải giấy khen hay thành tích chuyên môn, đó là món quà khiến cô nhớ nhất trong nhiều năm đi dạy.
“Sinh viên bây giờ cần được lắng nghe nhiều hơn”
Theo ThS. Nguyễn Thị Ly, sinh viên hiện nay chịu nhiều áp lực tâm lý hơn trước, đặc biệt ở khối ngành sức khỏe với cường độ học tập và thực hành lớn. Không ít em đặt kỳ vọng quá cao vào bản thân nên dễ rơi vào trạng thái hụt hẫng khi kết quả không như mong muốn.
Vì vậy, ngoài giờ lên lớp, cô dành thêm thời gian gặp gỡ sinh viên, lập nhóm hỗ trợ học tập, hướng dẫn ôn thi, kết nối với phụ huynh và khuyến khích các em tham gia hoạt động tập thể để cởi mở hơn.
![]()
ThS. Nguyễn Thị Ly được nhiều sinh viên khoa Điều Dưỡng gọi bằng “Mẹ”.
“Tôi luôn nghĩ sinh viên cũng giống như em trai, em gái của mình. Các em cần được lắng nghe, được tin tưởng và cần có người đồng hành trong giai đoạn khó khăn nhất.”
Ở tuổi 28, ThS. Nguyễn Thị Ly vẫn tiếp tục học tập, nghiên cứu và giảng dạy các học phần thực hành, điều dưỡng tâm thần tại Trường Đại học Đại Nam.
Bức thư với dòng chữ “Thầy cô đã cứu em nhiều lần” hiện vẫn được cô giữ lại. Không phải như một lời tri ân dành cho bản thân, mà như lời nhắc về lý do cô ở lại với nghề: ngoài kiến thức và kỹ năng, đôi khi điều sinh viên cần nhất là một người đủ kiên nhẫn để lắng nghe và đủ tin tưởng để không bỏ cuộc thay các em.
Bởi có những người thầy được nhớ bởi bài giảng. Nhưng cũng có những người được nhớ vì đã ở lại bên sinh viên trong giai đoạn khó khăn nhất của tuổi trẻ. ThS. Nguyễn Thị Ly có lẽ thuộc về nhóm thứ hai.
BTT