Nam sinh CNTT mất một bàn tay: “Khó khăn giống như những "bug" cần được "fix”
Mất một tay trái vì tai nạn, bước vào giảng đường đại học ở tuổi 23, Phan Văn Khải từng sợ mình sẽ trở thành gánh nặng cho người khác. Nhưng thay vì né tránh những bất tiện, nam sinh lớp CNTT 19-10, khoa Công nghệ thông tin Trường Đại học Đại Nam (DNU) chọn cách tự tìm lời giải cho từng “bug” của mình. Từ một sinh viên rụt rè, Khải trở thành lớp trưởng, người điều hành công việc và kết nối cả tập thể.
![]()
Phan Văn Khải - sinh viên CNTT 19 -10 bước vào giảng đường đại học ở tuổi 23.
“Bug” đầu tiên là nỗi sợ mình trở thành gánh nặng
Ngày đầu nhập học, Khải không có cảm giác háo hức như nhiều tân sinh viên. Trường đại học rộng hơn cấp THPT, chỗ trọ cách xa trường, việc di chuyển không thuận tiện. Với một người chỉ sử dụng một tay, những việc tưởng như rất bình thường cũng có thể mất thêm thời gian.
Khải sợ mình đi chậm, trễ giờ, không theo kịp bạn bè. Cậu còn lo những bất tiện trong sinh hoạt sẽ khiến mình phải nhờ người khác quá nhiều. Nhưng rồi những lo lắng ấy dần được tháo gỡ khi Khải hòa nhập với lớp CNTT 19-10. Bạn bè chủ động hỗ trợ khi cậu gặp khó khăn, cùng trao đổi bài vở và giữ kết nối cả ngoài giờ học. Cả lớp lập một kênh Discord để chia sẻ chuyện học tập, cuộc sống và cùng xử lý những vấn đề phát sinh.
Khải nhận sự giúp đỡ, nhưng không muốn mình chỉ là người nhận. Cậu bắt đầu chủ động tham gia các hoạt động chung, học tập nghiêm túc và nhận nhiệm vụ lớp trưởng.
Tự “fix” những giới hạn của mình
Khải yêu thích CNTT từ nhỏ, nhưng càng học sâu, nam sinh càng nhận ra đam mê không đồng nghĩa với việc mọi thứ đều dễ dàng.
Những kiến thức chuyên ngành đòi hỏi tư duy logic, sự tập trung và nhiều thời gian luyện tập. Sau mỗi buổi học, Khải thường kiểm tra lại kiến thức, tìm phần mình chưa hiểu rồi tự tìm cách giải đáp. Khi cần, cậu sử dụng các công cụ hỗ trợ học tập, trong đó có chế độ học tập có hướng dẫn của Gemini, để củng cố kiến thức.
![]()
Nam sinh chủ động tìm cách thích nghi với những khó khăn trong học tập và cuộc sống.
Tiếng Anh cũng từng là một “bug” lớn. Khả năng giao tiếp hạn chế trong khi ngành CNTT có nhiều thuật ngữ và tài liệu tiếng Anh. Khải không chọn cách né tránh. Cậu chơi game trực tuyến với người nước ngoài, học thêm cùng bạn bè và từng bước cải thiện khả năng sử dụng tiếng Anh.
Khải nói về những khó khăn theo đúng cách của một sinh viên CNTT: “Khó khăn với mình đôi khi giống như mấy cái ‘bug’ lúc ngồi code. Ngồi mò mẫm tìm cách fix xong thì thấy nhẹ nhõm và mình cũng cứng cáp hơn.”
Với Khải, có “bug” không đáng sợ. Quan trọng là tìm được cách xử lý.
Từ người sợ trở thành gánh nặng đến người gánh trách nhiệm
Việc trở thành lớp trưởng đến với Khải khá tình cờ. Một người bạn từng học tại Đại học Đại Nam, có kinh nghiệm làm lớp trưởng, đã khuyến khích cậu thử sức. Khó khăn lập tức xuất hiện.
![]()
Khải vừa chủ động củng cố kiến thức chuyên ngành, vừa rèn luyện khả năng tổ chức, truyền đạt thông tin và kết nối tập thể trên cương vị lớp trưởng.
Khải chưa từng quản lý một tập thể, chưa quen hết các thành viên trong lớp. Cậu phải theo dõi tình hình học tập, truyền đạt thông tin từ giảng viên và giáo viên chủ nhiệm, nắm điểm danh, điểm số, phân công cán bộ lớp và đồng thời đảm bảo lịch học của chính mình.
Làm càng lâu, Khải càng hiểu lớp trưởng không phải người đứng trên tập thể để ra lệnh.
“Lớp trưởng không phải là người ra lệnh, mà là người phục vụ và gắn kết tập thể.”
Công việc ấy buộc Khải phải thay đổi. Cậu tự tin hơn khi đưa ra ý kiến, biết sắp xếp công việc khoa học và học cách nhìn một vấn đề từ nhiều góc độ.
Có thời điểm những vấn đề cá nhân, gia đình khiến Khải muốn dừng việc học và từ bỏ vai trò lớp trưởng. Nhưng những lời động viên từ cô giáo chủ nhiệm Bảo Châu và các thành viên trong lớp giúp cậu tiếp tục.
Những project chuyên ngành hoàn thành, sự ghi nhận từ giảng viên và những học bổng nhận được ngay trong năm nhất trở thành những dấu mốc để Khải tin hơn vào năng lực của mình.
![]()
Những project chuyên ngành, học bổng và sự ghi nhận từ giảng viên trở thành những dấu mốc giúp Khải thêm tin tưởng vào năng lực của bản thân.
Phía trước vẫn còn những “bug” mới. Khải biết điều đó. Nhưng cậu cũng biết mình không cần phải đi nhanh bằng người khác.
“Đôi lúc thấy bản thân mình kém cỏi là chuyện rất bình thường. Đừng nhìn người khác rồi ép bản thân phải giỏi ngay bằng người ta. Mình cứ đi theo tốc độ của mình thôi.”
Sau khi tốt nghiệp, Khải muốn tìm được công việc đúng chuyên ngành, tự tạo thu nhập bằng năng lực của mình và xa hơn là xây dựng một đội ngũ riêng, vận dụng những kinh nghiệm tổ chức, quản lý đã tích lũy khi làm lớp trưởng.
“Khó khăn chỉ làm mình chậm lại một chút để tìm cách khác, chứ không phải là lý do để dừng lại.”
Có lẽ, hành trình đại học của Khải cũng bắt đầu từ một “bug” như thế: từng sợ mình không theo kịp người khác, rồi tự tìm cách để bước tiếp bằng tốc độ của riêng mình.
BTT