Hơn chục lần muốn nghỉ việc, cô gái Gen Z nhận ra mình đã “lớn” lên ở Đại Nam như thế nào?
Ngày đầu bước vào Trường Đại học Đại Nam, Lê Tâm Nhi từng nghĩ mình đang mặc một “chiếc áo quá rộng”. Hơn một năm sau, cô gái 2003 nhận ra rằng không phải chiếc áo nhỏ đi, mà chính mình đã lớn hơn sau những lần va việc thật, những chương trình lớn và cả những lúc tưởng như không thể bước tiếp.
![]()
Lê Tâm Nhi trong quá trình tổ chức các chương trình, sự kiện lớn tại Trường Đại học Đại Nam.
Lê Tâm Nhi đến Đại Nam khá tình cờ, một ngày lướt TopCV, nhìn thấy thông tin tuyển dụng vị trí tổ chức sự kiện, cô gái trẻ nghĩ đơn giản: “Thôi thì thử xem thế nào”. Nhi chưa từng là sinh viên Đại Nam, cũng chưa từng làm việc trong môi trường giáo dục. Học Kinh tế, từng có trải nghiệm trong môi trường công nghệ, cô bước vào trường đại học với một chút kinh nghiệm, khá nhiều háo hức và cũng không ít bỡ ngỡ.
Hơn một năm sau, khi nhìn lại, điều Nhi nhớ không chỉ là những sân khấu sáng đèn hay những chương trình hàng nghìn người, mà còn là những lần không biết bắt đầu từ đâu, những ngày công việc kéo dài đến tận đêm, những lúc khóc vì áp lực và hơn chục lần trong đầu xuất hiện câu hỏi: “Hay là mình nghỉ việc?”. Nhưng cuối cùng cô vẫn ở lại, và chính quãng thời gian nhiều lần muốn bỏ cuộc ấy lại trở thành khoảng thời gian Nhi nhận ra mình đã thay đổi nhiều đến thế nào.
Từ một cú “thử xem thế nào” đến chiếc áo rộng mang tên Đại Nam
Những ngày đầu ở Đại Nam, Nhi nhanh chóng nhận ra tổ chức sự kiện trong một trường đại học rất khác với những gì cô từng hình dung. Một chương trình không chỉ là sân khấu đẹp, âm thanh tốt hay kịch bản chạy đúng giờ, mà đằng sau đó là trải nghiệm của sinh viên, cảm xúc của cán bộ, giảng viên, phụ huynh, khách mời; là hình ảnh của Nhà trường và hàng loạt công việc từ nội dung, truyền thông, hậu cần, kỹ thuật, sinh viên, đón tiếp đến vận hành phải phối hợp nhịp nhàng. Một người mới như Nhi phải học cách tìm vị trí của mình trong guồng công việc ấy.
![]()
Từ những ngày đầu còn nhiều bỡ ngỡ, Tâm Nhi từng bước học cách phối hợp, xử lý công việc và làm chủ những chương trình có quy mô lớn.
Có thời điểm nhân sự của đơn vị thay đổi, khối lượng công việc tăng lên, Nhi từng mông lung vì chưa biết bắt đầu từ đâu và cũng chưa hình dung rõ một người làm sự kiện trong môi trường giáo dục cần những năng lực gì. Những lúc ấy, cô tìm đến đồng nghiệp. Từ Trung tâm Văn hóa & Sự kiện đến Ban Truyền thông, Đoàn Thanh niên và các đơn vị liên quan, mỗi chương trình lại cho Nhi thêm những người để cùng làm, cùng hỏi và cùng tháo gỡ vấn đề.
Cô vừa làm, vừa học, vừa sai rồi sửa; chưa biết thì hỏi, có vấn đề thì tìm cách xử lý, việc cần phối hợp thì tìm đúng người. Sau mỗi chương trình, Nhi lại nhìn lại xem điều gì đã làm được và lần sau phải tốt hơn ở đâu. Chiếc áo tưởng như quá rộng ban đầu dần trở thành nơi để cô gái trẻ học nghề bằng chính công việc thật.
K19, Hương Sắc Đại Nam và những lần muốn bỏ cuộc
Một trong những chương trình lớn đầu tiên Nhi được tham gia sâu vào công tác tổ chức là Chào tân sinh viên K19. Với một cô gái sinh năm 2003 chưa có nhiều kinh nghiệm trong môi trường giáo dục, quy mô chương trình cùng hàng loạt công việc phải phối hợp là một phép thử thực sự. Ở đó, Nhi bắt đầu hiểu một chương trình lớn được tạo nên từ rất nhiều mắt xích: một thay đổi ở sân khấu có thể kéo theo nội dung; một điều chỉnh trong kịch bản có thể liên quan đến kỹ thuật, truyền thông, sinh viên hay hậu cần. Nhi học cách nhận phần việc của mình, phối hợp với đồng nghiệp, xử lý những tình huống phát sinh và rút kinh nghiệm sau mỗi lần va chạm.
Rồi đến Hương Sắc Đại Nam, chương trình được tổ chức trở lại sau 11 năm nên nhiều nội dung phải được ê-kíp cùng xây dựng, bàn bạc và điều chỉnh trong quá trình triển khai. Với Nhi, đây tiếp tục là một bài toán mới và khó hơn. Có những ngày đi ngủ nhưng đầu vẫn nghĩ về công việc, có thời điểm Nhi cảm thấy mình không thể làm nổi, vừa khóc vừa nhắn tin cho lãnh đạo, và cũng không ít lần câu hỏi “hay là nghỉ việc?” xuất hiện.
![]()
Hương Sắc Đại Nam là một trong những chương trình để lại nhiều dấu ấn trong hành trình trưởng thành của Tâm Nhi tại Nhà trường.
Nhưng công việc vẫn phải tiếp tục, cùng với đồng nghiệp, từng vấn đề được tháo gỡ, việc lớn được chia nhỏ. Có phương án phải thay đổi, có việc phải làm lại, có lúc phải nhờ đến những người có kinh nghiệm hơn. Qua những lần như vậy, Nhi hiểu thêm rằng trưởng thành trong công việc không phải là một mình giải quyết được tất cả, mà còn là biết mình phải chịu trách nhiệm về điều gì, khi nào cần phối hợp, lúc nào cần hỏi và lúc nào phải báo cáo để vấn đề được xử lý sớm hơn.
Đêm Chung kết Hương Sắc Đại Nam khép lại. Sau những ngày căng thẳng, cả đội ngồi lại với nhau trong bữa liên hoan và Nhi đã khóc rất nhiều. Có lẽ trong những giọt nước mắt ấy có cả mệt mỏi, nhẹ nhõm và niềm vui sau một hành trình mà có lúc cô từng nghĩ mình không thể đi đến cuối. Một chương trình kết thúc, nhưng người trẻ bước ra khỏi chương trình ấy đã khác đi một chút.
Hơn chục lần muốn nghỉ, vì sao vẫn ở lại?
Tâm Nhi từng nói vui rằng Đại Nam cho cô một công việc và “tặng kèm” một chế độ giảm cân miễn phí. Ngày đầu đi làm cô nặng khoảng 70kg, hơn một năm sau giảm 8kg. Nhưng cân nặng chỉ là thay đổi dễ nhìn thấy nhất, còn thay đổi lớn hơn nằm ở cách cô nhìn công việc.
Nhi kể: “Em phải học cách phối hợp với nhiều bộ phận, đứng giữa nhiều yêu cầu khác nhau và tìm ra phương án phù hợp. Quan trọng hơn, em bắt đầu hiểu rằng công việc tổ chức sự kiện trong trường đại học không đơn thuần là làm một chương trình cho xong.
Một sân khấu Chào tân sinh viên có thể là ký ức đầu tiên của một bạn trẻ về ngôi trường mình vừa lựa chọn. Một chương trình văn hóa có thể tạo ra cơ hội để cán bộ, giảng viên, nhân viên kết nối. Một hoạt động dành cho sinh viên có thể trở thành câu chuyện mà nhiều năm sau họ vẫn nhớ về quãng đời đại học.”
![]()
Có lẽ đó cũng là một trong những lý do khiến cô gái từng hơn chục lần nghĩ đến chuyện nghỉ việc vẫn lựa chọn ở lại. Không phải vì công việc bỗng nhẹ nhàng hơn, mà vì Nhi bắt đầu nhìn thấy ý nghĩa phía sau những gì mình và đồng nghiệp đang cùng làm. Một chương trình tốt không chỉ kết thúc khi sân khấu tắt đèn; nó có thể để lại một ký ức đẹp cho sinh viên, tạo ra sự kết nối và trở thành một phần của đời sống Đại Nam.
Được trao việc để tự lớn
Điều Nhi trân trọng sau hơn một năm ở Đại Nam không phải là mình đã tham gia bao nhiêu chương trình, mà là khoảng không gian được trao để thử sức. Có những việc ban đầu cô chưa biết, có những ý tưởng phải làm rồi mới biết chưa ổn, có những sai sót chỉ sau khi trải qua mới hiểu lần sau cần tránh điều gì.
Nhi biết ơn người quản lý đã cho mình một “mảnh đất” đủ rộng để thử, sáng tạo và chịu trách nhiệm với những gì mình làm. Không phải lúc nào cũng có sẵn công thức hay một người đứng cạnh chỉ từng bước. Chính khoảng không ấy buộc cô phải tự tìm hiểu, chủ động hỏi, học từ đồng nghiệp và từng bước hình thành cách làm việc của mình.
Từ một công việc chưa biết làm, một lần được giao thử, một đồng nghiệp chỉ thêm một cách, một lần làm chưa tốt rồi phải sửa… đến một ngày nhìn lại, những việc từng khiến mình hoảng sợ đã trở thành những việc có thể bình tĩnh đối diện. Đó cũng là một điều Đại Nam muốn dành cho những người trẻ: trao cơ hội để thử sức, nhưng đồng thời trao trách nhiệm để mỗi người tự hình thành năng lực qua công việc thật.
“Chiếc áo” không nhỏ đi, người mặc đã lớn hơn
Hơn một năm trước, Lê Tâm Nhi bước vào Đại Nam với suy nghĩ mình đang mặc một chiếc áo quá rộng. Hôm nay, những sân khấu vẫn lớn như thế, công việc vẫn có những ngày áp lực và những chương trình phía trước vẫn còn những bài toán chưa có đáp án. Nhi cũng chưa nghĩ mình đã đủ giỏi.
Nhưng khác với ngày đầu tiên, cô gái 2K3 đã biết rằng chưa biết thì có thể học; khó thì tìm cách; một mình chưa giải quyết được thì phối hợp; sai thì sửa và sau mỗi lần va vấp phải tốt hơn chính mình trước đó. Chiếc áo ấy chưa bao giờ nhỏ đi, chỉ là người mặc nó đã lớn hơn một chút.
![]()
Sau mỗi chương trình, Tâm Nhi lại có thêm một trải nghiệm, một bài học và sự tự tin để bước tiếp trên hành trình nghề nghiệp.
Và có lẽ đó mới là điều đáng nhớ nhất trong hơn một năm của Tâm Nhi tại Đại Nam. Không phải câu chuyện về một người trẻ làm được điều gì quá lớn lao, mà là hành trình rất thật của một cô gái bước vào khi còn non kinh nghiệm, được trao việc, được thử sức, làm cùng đồng nghiệp, trải qua áp lực, có lúc muốn bỏ cuộc nhưng rồi từng ngày hình thành năng lực và tìm thấy ý nghĩa trong công việc.
Được thử sức để biết mình có thể làm gì; được va vấp để biết mình còn thiếu gì; được đồng hành để không phải tự tìm đường một mình; và được trao trách nhiệm để từng ngày lớn lên bằng chính năng lực của mình. Đó cũng là một cách người trẻ ở Đại Nam Bật bản sắc - Sáng hành trình.
|
Mỗi bài viết, mỗi bức ảnh không chỉ là một tác phẩm dự thi, mà là những rung động chân thành nhất về người thầy, người bạn, hay một khoảnh khắc thanh xuân đáng nhớ dưới mái trường Đại Nam. Cảm ơn các bạn đã mở lòng và mang đến những "điểm chạm" thật sự ấm áp! Bức tranh kỷ niệm 20 năm của Trường Đại học Đại Nam đang dần được lấp đầy, nhưng vẫn còn đang chờ đợi câu chuyện của riêng BẠN. Đừng ngần ngại, dù đó chỉ là một kỷ niệm nhỏ bé hay một ánh mắt vu vơ, hãy viết lên để lưu giữ lại thanh xuân của mình nhé! 👉 Cùng chia sẻ câu chuyện của bạn ngay hôm nay! 🎁 Tổng giải thưởng: 32.000.000 VNĐ ⏰ Hạn chót nhận bài: 23/8/2026 📌 Cách thức tham gia cực kỳ đơn giản: Đăng bài viết/hình ảnh/video trên Facebook cá nhân ở chế độ Công khai. Gắn đầy đủ 2 hashtag: #BatSacDaiNam2026 #DaiHocDaiNam Gửi link bài viết vào biểu mẫu của BTC: https://forms.cloud.microsoft/r/SLrRpB1D5n Mỗi câu chuyện nhỏ sẽ làm nên một Đại Nam thật lớn. Hãy để ký ức của bạn được tỏa sáng! |
BTT